Thứ Hai, 30 tháng 6, 2014

Tạm biệt


Anh sẽ yêu em đúng không?
Hãy trả lời em trước khi ngày nắng tắt
Bởi màn đêm buông xuống chẳng còn điều gì là chân thật
Em không biết mình sẽ sống thế nào nếu anh bảo rằng:" Không".

Đã không yêu xin đừng cho em hy vọng
Những yêu thương nhỏ nhặt sẽ kết thành bão giông
Xô ngã đời em bởi những cơn mơ hoang tưởng
Em còn lại gì đây những vết tích đau thương.

Em cứ bước đi dù biết mình đã lầm đường
Phía trước những yêu thương toàn là giả dối
Em không ngây thơ nhưng em vẫn bước tới
Để nhuốm mình trong những cơn mơ hoang.

Cún yêu





Cho cuộc sống thêm tươi màu...

^.^
Ở lại nơi này cùng em đi...

Bên nhau 



Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014

Sắc màu cuộc sống

 (>‿◠)✌ (>‿◠)✌ (>‿◠)✌ (>‿◠)✌ (>‿◠)✌ (>‿◠)✌ (>‿◠)✌ (>‿◠)✌ (>‿◠)✌ (>‿◠)✌ (>‿◠)✌ (>‿◠)✌



Thứ Hai, 23 tháng 6, 2014

Lạc loài

(Tác giả ành: ShiShi Nguyễn)

Thế giới của em chỉ còn một nhúm thôi
Nhìn những cái cười cũng thấy chướng mắt khôn nguôi
Thấy như mình già đi mấy chục tuổi
Nằm cũng buồn, ngồi cũng thấy cô đơn.

Người ta có khóc trước mặt mình cũng không thấy đau hơn
Không cảm không thương không còn cần bàn tay ấy
Tim dường như không đau, vì không còn ái nái
Giờ dù lướt qua người cũng chẳng cần nhìn thấy nhau.

Tiếng chặc lưỡi, những cái lắc đầu
Người ta có thể đang cười hoặc là thương hại em đó
Không sao cả, một mình em vẫn có thể tự lo
Bởi dầu gì cuộc đời này chẳng có ai cho không ai .

Em không chờ hay ôm một niềm hy vọng nào trở lại
Quá đủ rồi, nực cười cho bản thân mình từng ngu ngốc
Úp mặt vào lòng bàn tay và bưng mặt khóc
Không thể để ai thấy giọt nước mắt nào rơi.

Em như phiến băng đang rơi, và rồi vỡ một mình trong đơn côi
Sớm hay muộn rồi mình cũng sẽ tan mất
Em cố lừa mình rằng mọi điều hôm qua đã từng là chân thật
Nhưng rồi mọi thứ vẫn nhạt nhoà, thế giới này chỉ còn lại một nhúm thôi
Có ai đó cho em bình yên một lần dù một lần. Rơi...
----MonKa Nguyễn----

Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014

Tiếng "Ba ơi" con đã để dành

-----0o0-----
Con sinh ra vào ngày biển nổi bão

Sóng oằn mình đem những con tàu đi xa

Làng quê ấy vốn thanh bình yên ả

Nay lại nhiều lời than khóc. Lao đao...



Con sinh ra vào ngày biển nổi bão

Biển thè những chiếc lưỡi sóng đen ngòm

Đưa ba con vào lòng đại dương sâu thẳm

Để những tiếng đầu đời con chẳng thể gọi "ba ơi!"