Thứ Hai, 21 tháng 4, 2014

Nỗi Buồn Của Gió


Nỗi Buồn Của Gió
(Gửi tặng: Ốc sên không vỏ chờ vỏ ốc sên)
Này cô gái mang nỗi buồn của gió
Em làm gì mả bão nổi cuồn phong
Những phiền muộn em chất chứa trong lòng
Em thả tung vào bầu trời rông lớn.

Có bao giờ em thấy bớt cô đơn
Khi tung bay cùng mây,hoa,lá
Đến những miền đất và gặp người xa lạ
Em yên bình chia sẻ những nỗi đau.

Trên con đường ta lướt qua nhau
Em sẽ dừng lại và nhìn ai đó chứ
Với cơn gió như em ta cần phải thừ

Ta nguyện đổi cả giang sơn chỉ cần có được nụ cười của người

Ôn nhu hôn lên từng sợi tóc, như trút xuống cả đời luyến ái sân si...

Không mong được ghi tên trên cùng một tấm thiệp hồng. Chỉ mong tên người được khắc lên cùng một tấm mộ bia. 

Giữa biển người mênh mông tìm duy nhất một bóng hình trăm biến vạn hóa, bất giác ngoảnh đầu… Người kia lại ở tại nơi hoa đăng đã lụi tàn… Người ta sao cứ bảo phải đốt đèn đi tìm một tình nhân hoàn hảo, nếu đã có một người tốt thì nên nắm chặt trong tay, đời này xem như không có gì phí hoài. 

Cái gọi là “tình yêu”, là khi nhìn thấy đối phương, điều đầu tiên bạn mong muốn không phải là cùng họ lên giường, chỉ đơn giản là cánh tay mở rộng, tâm tư cũng mở ra, muốn ôm lấy họ, dung chứa họ vào lòng.

Thương ngươi... thực khổ, nhưng nếu ta không thương ngươi... ta sẽ càng thống khổ... 

Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014

Tôi Bắt Đền


Tôi bắt đềnTác giả: Tắt Nắng

Hẹn hò nhau mà em chẳng nói
Tôi gần thêm em mỗi lần lại xa
Ơ hay nhỉ chuyện gì đã xảy ra
Em ghét cả trời mà trời đâu mang tội

Ra là... em giận dỗi
Thì tôi... lại dỗ dành
Nhẹ nhàng hơn, nhẫn nại
Thương...đừng có giận anh

Em này, mây rất xanh
Nắng vàng và gió ngọt
Tôi rối hết gan ruột
Tôi làm trò trẻ con

Em chẳng bớt giận hơn
Ôi em hay cục đá
Ôi giận chi lâu quá
Sắp hết buổi hẹn rồi

Con Gái Theo Chồng


Khóc cái gì mà khóc?
Gái lớn gả chồng
Ngày mai đã theo người nhà họ bước sang sông
Cô lau mắt cho tôi
Không thì biết tay
Tôi đánh đòn thật đấy.

Khóc cái gì mà khóc?
Mai cô đi khỏi nơi này
Mấy chục năm qua tôi nuôi cô khổ thế
Lớn cả rồi, thôi tôi đây mặc kệ
Làm dâu người
Đừng dễ dàng rơi lệ như thuở còn với mẹ, biết không?

Khóc cái gì mà khóc?
Con gái cũng đã lớn tồng ngồng
Mai mốt về làm vợ hiền, mẹ đảm
Đàng trai tới rồi kìa, có liệt tổ chứng giám
Con gái theo chồng như bát nước đổ đi.

Thứ Năm, 17 tháng 4, 2014

Từ bỏ để biết mình còn hạnh phúc


Đôi khi từ bỏ thứ gì đó cũng làm bạn hạnh phúc
Những nụ cười sẽ hiện diện thay vì giọt nước mắt
Muộn phiền hôm qua cũng như ngày nắng tắt
Đêm một mình ta từ bỏ khát khao.

Có bao giờ bạn ước mình trở về như ngày nào
Ngày ta nhìn thấy nhau mĩm cười vô tư lự
Dù có đôi lúc giận hờn hay gây sự
Mắt ướt nhòe bạn lại dỗ dành tôi

Ngày ta lớn mình bổng mất nhau rồi
Mất viên kẹo bạn trao tôi mỗi sáng
Mất cái nắm tay trong những chiều lang thang
Đã mất rồi những nụ cười ngày xưa

Ta biết từ bỏ điều gì đó không như một trò đùa
Quá khứ mà mất
 thì còn điều gì chân thật

Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

Im lặng

Tôi im lặng không có nghĩa những điều bạn nói là hay, là thông minh. Tôi im lặng là vì không muốn vạch trần sự ngu ngốc của bạn mà thôi...
Im lặng không có nghĩa là bạn đang nói và tôi nghe những điều bạn nói. Im lặng là do tôi không còn quan tâm những gì bạn nói nữa...
-_-

-_-

Thứ Bảy, 12 tháng 4, 2014

Viết Cho Những Ngày Buồn

Tác giả ảnh: Shishi Nguyễn
Viết Cho Những Ngày Buồn

Có những ngày ngồi buồn như thế

Hóng qua ô cửa và chờ từng giọt nắng

Ẩm mốc, rêu xanh, bờ tường lẳng lặng

Cũng cô đơn chờ nắng hắt qua đây



Có những ngày ngồi buồn ngất ngây

Như kẻ say mềm chờ một ly chanh nóng

Bổng nhận ra sao căn phòng này quá rộng

Chẳng ai chờ, cằn nhằn hay nói yêu thương



Có những ngày ngồi buồn chẳng muốn ra đường

Khói bụi, xe ồn ào và dòng người tấp nập

Dòng người lao đi mang nhiều cố chấp
Trên những con đường ta chẳng thể nhớ tên



Có những ngày ngồi buồn mà chẳng thể hét lên

Để người ta biết mình cần bờ vai dựa dẫm

Dẫu mạnh mẽ cũng cần bàn tay ai đó nắm

Góc quán buồn, cà phê đắng, hư không


Thứ Năm, 10 tháng 4, 2014

THẾ QUÁI NÀO EM LẠI YÊU ANH

THẾ QUÁI NÀO EM LẠI YÊU ANH
Tác giả: Laika


Thế quái nào em lại yêu anh_
Một chàng trai chả thông minh gì sất
Biết bao lần em tỏ bày như thật
Vẫn cứ thản nhiên lay lắt cười đùa.

Thế quái nào em lại chẳng chịu thua
Chạy theo anh suốt hai mùa mưa nắng
Anh càu nhàu sao cứ theo nhằng nhẵng
Nhíu mày vào, nghe anh mắng... cười toe.

Thế quái nào em lại cứ hay khoe
Với bạn em mình chết mê anh chứ
Ánh mắt trợn trừng vô cùng hung dữ
Nhưng em thích nhìn, anh cứ trợn đi

Thế quái nào em lại chẳng muốn đi

AI RỒI CŨNG CẦN MỘT AI ĐÓ TRONG ĐỜI

AI RỒI CŨNG CẦN MỘT AI ĐÓ TRONG ĐỜI
Tác giả : Vân Jenny


Ai rồi cũng cần một nơi chốn bình yên
Một nơi an nhiên để náu mình giữa cuộc đời xô bồ, huyên náo
Nơi đủ vừa yêu thương để trút bỏ chiếc áo
Lợi danh, phù phiếm, xa hoa.

Ai rồi cũng cần một ai đó để trìu mến gọi "chúng ta..."
Một mái nhà bình yên làm nơi ra đi và trở lại
Một tin yêu đủ để thứ tha cho những lần khờ dại
Tự làm đau chính cả trái tim mình.

Lang thang


Cò những người mãi mãi tồn tại trong cuộc đời bạn mãi mãi, nhưng mãi mãi không thể đi cùng bạn trong cuộc đời


Thứ Ba, 8 tháng 4, 2014

Sóng

Sóng biển đi rồi cát còn vị mặn
Anh xa rồi nước mắt vẫn cứ rơi
Tình yêu ấy như một cuộc ra khơi
Em lẫn quẫn hoài chẳng thấy bên nơi đâu

Thứ Năm, 3 tháng 4, 2014


Tác giả: Du Phong
Thế giới này là thế giới của những kẻ cô đơn!
Dường như ai cũng buồn trên con đường chỉ mình mình bước chậm.
Có phải người ta quen phó mặc cuộc đời mình cho duyên may và số phận
Nên chẳng một lần đủ can đảm để giang tay đón người khác vào l
òng...

Người ta cô đơn cả khi yêu ai đó, đúng không?
Khi nhận ra mọi thứ chẳng phải màu hồng như là mình vẫn nghĩ.
Phía sau một tình yêu là những hoài nghi, giận hờn, đố kỵ,
Cuối cùng chỉ còn lại giọt nước mắt khóc cho những tỵ ghen, dối trá, lọc lừa...

Chúng ta đều mệt mỏi khi chạy hoài trong vòng xoáy được-thua
Để rồi mỗi đêm về lại thở dài vắt tay lên trán:
Đâu mới là tình thân, còn đâu là bè bạn?
Đâu mới là giới hạn của sự cô đơn vây lấy mọi ngõ ngách trong sâu thẳm tâm hồn?

Chúng ta cô đơn cả khi đứng một mình cùng cái bóng dưới hoàng hôn,
Cả khi nhận được cái ôm từ những trái tim vô hồn không cùng chung nhịp đập.
Có lẽ bởi chúng ta đã cho đi quá nhiều hồn nhiên và chân thật
Nhưng chẳng nhận được gì ngoài nỗi thất vọng cứ thế chất chồng lên...

CHƯA MỘT LẦN


 


– TG: Ngọc Anh (TNA)-

Chưa một lần anh nói tiếng yêu em
Chưa một lần hò hẹn
Chưa một lần nắm tay em giá lạnh
Chưa một lần anh nói tiếng yêu em.

Chưa một lần nỗi nhớ ấy thành tên
Chưa một lần anh biết
Anh đã gieo bao nhiêu là mộng ước
Rồi lại vô tình giẫm nát, bước qua.

Chưa một lần anh ngoảnh lại phía sau
Để thấy nỗi đau của một người thầm lặng
Vẫn bước đến bên anh dù chông gai mỏi mệt 
Dù đôi chân trần cạn kiệt những bước đi.

Chưa một lần anh nói tiếng chia ly
Sao khoảng cách cứ kéo dài ra mãi?
Em gọi tên ai qua bao mùa khắc khoải
Mà chưa một lần… Chạm tới trái tim anh.

Thứ Tư, 2 tháng 4, 2014

Chuyện chúng mình yêu nhau


------o0o-----
Tác giả:Tiểu Thơ
Chuyện chúng mình yêu nhau có khác gì người ta
Cũng ghen tuông,giận hờn,cũng xót xa,cay đắng
Cũng day dứt,nhớ nhung khi một người im lặng
Sợ quá khứ ùa về, thấp thoáng bóng hình xưa


Chuyện chúng mình yêu nhau cũng qua bao nắng mưa
Chỉ khác người ta anh và em cùng vóc dáng
Chỉ khác người ta nó không có giới hạn
Vượt tất thảy lí lẽ và định kiến đời thường

Chuyện chúng mình yêu nhau ngót nghét bao vấn vương
Lúc thầm thương,trộm nhớ,dai dẳng nhiều vô kể
Nhưng sau mọi điều cố gắng dừng lại cuộc tình sai trái này,ta đã đành mặc kệ
Lí trí chẳng thể đánh bại được trái tim

Kiểu con gái như em

Tác giả ảnh: Tuyệt đỉnh sinh vật
-----o0o-----
Tác giả : Cà phê (Bích Nga)
Này chàng trai, đừng yêu kiểu con gái như em
Kiểu con gái dù cô đơn cũng chỉ muốn mình đối diện với màn đêm rồi giấu người một góc
Kiểu con gái mà cuộc đời sinh ra đã định sẵn trong tim sẽ bước một mình, cô độc
Kiểu con gái dù lòng yên bình thì nụ cười vẫn không cách nào thanh thản nở trên môi.

Này người, đừng yêu em, người sẽ khổ mất thôi
Bởi em dù có nát lòng thì vẫn cứ dặn mình đừng để nước mắt rơi, đừng yếu lòng òa khóc
Bởi em là kiểu con gái không giỏi dùng lời lẽ ủi an những lúc người khó nhọc
Điều duy nhất em biết làm là lặng lẽ ở bên thôi.

Em đã tập cho mình một thói quen rất lâu rồi, sống cuộc sống đơn côi
Em đã tập quen dùng tất cả tươi cười gói kín lòng mình lại
Em chấp nhận chọn chạy trốn yêu thương dù biết mình khờ dại
Em chọn tự tìm kiếm yên bình trong lớp vỏ cô đơn.

Đừng, đừng cố bước tới gần, đừng muốn biết nhiều hơn
Bởi có rất nhiều điều với người khác là giản đơn nhưng với em thì không hề như vậy
Bởi có rất nhiều những đớn đau em giấu đi và không bao giờ muốn mình lặp lại
Bởi em chọn cách dối lòng để tìm kiếm an yên.

Giấu anh vào nỗi nhớ



------o0o-----
Tác giả : ThoaPyo
Thế giới này lớn quá phải không anh?
Dù yêu lắm vẫn mãi không gần được
Nên mình cứ ...mãi chỉ là ...mộng ước
Biết làm gì khi chẳng thể bên nhau!

Thế giới này, đâu giờ chẳng như đâu...
Làm thế nào để giấu nhau vào nỗi nhớ?
Phải làm sao với những bão giông ngoài cánh cửa?
Em mệt nhòai,em khó thở...Em điên!

Những tháng ngày bình lặng, an nhiên
Đã dừng lại... ở nơi nào trên trái đất?
Lúc lại thấy... thế giới này rất chật...!
Sao mải miết kiếm tìm, mà kiếm mãi chẳng thấy nhau!