Thứ Hai, 30 tháng 6, 2014

Tạm biệt


Anh sẽ yêu em đúng không?
Hãy trả lời em trước khi ngày nắng tắt
Bởi màn đêm buông xuống chẳng còn điều gì là chân thật
Em không biết mình sẽ sống thế nào nếu anh bảo rằng:" Không".

Đã không yêu xin đừng cho em hy vọng
Những yêu thương nhỏ nhặt sẽ kết thành bão giông
Xô ngã đời em bởi những cơn mơ hoang tưởng
Em còn lại gì đây những vết tích đau thương.

Em cứ bước đi dù biết mình đã lầm đường
Phía trước những yêu thương toàn là giả dối
Em không ngây thơ nhưng em vẫn bước tới
Để nhuốm mình trong những cơn mơ hoang.



Cành cửa mở ra rồi lại đóng phũ phàng
Điều đáng sợ là khi đem đến cho người ta niềm tin và hy vọng
Rồi cuối cùng lại lấy đi tất cả trong những phút em yếu lòng
Để mình em bơ vơ lạc bước trong thành phố điêu tàn.

Kí ức bên anh giờ như gánh nặng em mang
Gần bên đó mà không bao giờ chạm đến nữa
Đối với anh em chỉ là một chọn lựa
Trong những người anh đã bước qua.

Xin một lần được gọi nhau là xa lạ
Gió cuốn đi những yêu thương vỡ nát
Và trong em anh không còn là điều gì đặc biệt khác
Tạm biệt người, ta đã lướt qua nhau...
---MonKa Nguyễn-----
(Viết cho ngày cậu không còn là gì của mình nữa, Tạm biệt những gì đã từng gọi là yêu thương...)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét