Thôi
thì hãy thứ tha cho mình từng ngu dại
Trao
tim mình vào tay người khác
Cho
người ta cơ hội tổn thương và dẫm nát
Đau
đủ rồi, em hãy quên
Vùi
mình trong cơn đau nên lâu rồi em không thấy nắng lên
Em
bảo rằng không còn cười được nữa nhưng nhìn xem nước mắt đã khô lại
Tương
lai còn phía trước sao em cứ ngoái nhìn mãi
Nỗi
đau mình đâu ai đau giùm đâu em
Không
thể tha thứ cho người nhưng tha thứ cho mình thử xem
Tập
yêu thương bản thân là điều em nên chọn lựa
Sáng
thức giấc và mở toang ô cửa
Pha
cho ba tách trà, giúp mẹ dọn bếp xong xuôi
Em
chào ba mẹ, bước ra phố và kịp thấy họ mĩm cười
Thế
giới vẫn còn trong lành lắm bởi vẫn cón đó những yêu thương
Phố
và những con đường
Đâu
mắc mớ gì “con đường ngày đó” em tránh không đi qua
Ngày
hôm qua đã ở lại rồi mà
Gương
mặt một người còn có thể nhòa huống hồ gì là bóng lưng đó
Yêu
thương thoảng qua như cơn gió
Nên
những khổ đau này em hãy nghĩ tựa mây bay
Em
vẫn mãi còn đó vòng tay
Ba
mẹ ôm lấy những khi em ngã
“Người
đó” chỉ là xa lạ
Nên
em hãy thứ tha mình một lần để quên một người lạ đáng lý ra chưa từng quen
----MonKa Nguyễn----

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét