Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014

Tóc ngắn - Mắt buồn

Tác giả : Tiểu Thơ
Có khi nào 
Em chỉ cần sống cho mình, không phải biết đến sắc mặt của người dưng
Em chỉ cần nói những điều lòng nghĩ suy không cần xét xem rằng, ai thấy tổn thương hay cười chê, mai mỉa
Em chỉ cần làm những điều mình thích và cảm thấy nó giá trị, ý nghĩa
Để đôi mắt thôi buồn...

Có khi nào
Em thôi cứng cáp đối diện với mưa tuôn
Em thôi rụt mình vào , chẳng cần bờ vai chở che khi ngày đã tàn,đêm thì lạnh giá
Em thôi khép cửa trái tim mình, xua đuổi đi những bàn tay chìa ra nơi chân trời xa lạ
Em thôi hờ hững với yêu thương
Quên quá khứ vùi màu...

Có khi nào
Em ngừng hoài niệm những nỗi đau
Em ngừng ngờ nghệch cắt dần cắt mòn mái tóc hẹn thề mẹ trao người con gái
Tóc ngắn à, đừng tự làm thương chính mình nữa
xòe bàn tay phải đan chặt vào lòng bàn tay trái
cô đơn - cũng đâu phải điều gì u uất quá khó khăn?

Có khi nào
Em cứ khóc thật to cho vơi hết những nhố nhăn
Em cứ nốc vài chén rượu thật say rồi chửi cả đời như Chí Phèo đã từng làm ngày trước
Nhưng nhớ đừng bao giờ rạch mặt mình đi,chỉ vì lạc lõng đơn côi trong tình người nhiều vết xước
Không đáng đâu em à...

Có khi nào
Những cô gái như em thoát khỏi kiếp bôn ba .

Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014

Món nợ cuộc đời


Tác giả: Huỳnh Gia

Có những nỗi đau không thể thốt thành lời 
Khi chiếc roi cuộc đời quất vào tim rướm máu 
Em như con thú non cuống cuồng tìm nơi ẩn náu
Và vụng về tự chăm sóc những vết thương


Có những bức tranh in đậm vẻ chán chường 
Mà bối cảnh chỉ thấy toàn gam màu bạc

Em cố pha để mang tặng đời Em một màu sắc khác
Và cũng bởi vụng về - loang lổ vết trầm ưu

Có những lúc Em muốn mình thà như một kẻ ngu
Mặc xác tình đời - cất tiếng cười ngây dại
Không cần hiểu thế nào là ngang trái
Sao thanh âm dường méo mó đến dị thường ?

Muốn....

Muốn nhắn tin cho cậu lắm mà không dám không không dám... Tớ muốn nói với cậu thật nhiều nhưng rồi lại sợ cái nhìn lãng tránh... Quá đủ rồi những hy vọng mong mong manh.... Đến bao giờ mình sẽ lại như xưa

Thứ Sáu, 28 tháng 3, 2014

Cơn Mưa Ngang Qua

           
            Sáng nay,tớ gồng mình thức dậy để đẩy mình ra khỏi cơn mơ “đáng sợ”. Ưm, nó không phải là giấc mơ kinh dị gì hết chỉ là tớ mơ thấy cậu. Tớ sợ! Cậu biết không, cậu “ám ảnh” tớ mất rồi. Chưa bao giờ tớ thấy thích một người lại tràn ngập những lo âu phiền muộn như thế cả. Đã nhiều lần tớ mơ thấy cậu rồi. Tối hôm qua tớ mơ thấy cậu nhắn tin cho tớ, nói chuyện với tớ như bình thường. Chỉ cần vậy thôi tớ cũng vui rồi. Nhưng đó chỉ là những cơn mơ mà thôi. Hình như cậu khác rồi. Tớ chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại thích cậu nhiều như thế. Tớ ước phải chi tớ không có tình cảm gì với cậu để gặp cậu tớ vẫn sẽ mĩm cười hạnh phúc chứ không phải cái khoảng cách lạnh lùng xa lạ như bây giờ. . .
            Hôm nay, cậu vẫn không nói chuyện với tớ! Có cái gì đó hụt hẫng trong tim tớ quá nhiều. Sao vậy? Tại sao chứ? Cậu cứ thích người ta đi, còn tớ vẫn sẽ thích cậu thôi.Như vậy cũng được rồi. Nhưng dường như cậu đang xây bức tường vô hình giữa tớ và cậu. Tâm trạng ngày nào cũng khó chịu và bực bối nên màn hình máy tính của tớ cũng giống như thế luôn rồi.Mới đầu tớ vẫn để 1 màn hình đáng yêu và thoải mái nhưng rồi tớ không thể nào chịu được khi tâm trạng mình tệ thế này mà nó lại tươi cười như thể true ngươi như thế được. Tớ đổi sang hình 1 khu rừng rậm, tối và không thấy đượng ra. Ừm, hiện giờ tớ đang như thế mà.Vậy mà nhỏ bạn lại hỏi: “Dạo này cậu thích màu hồng hả? Bộ có chuyện gì vui đây nè!” Có sao? Tớ chỉ vô tình dung những thứ có màu hồng thôi chứ làm sao mà tớ có chuyện gì vui được cơ chứ. À mà có lẽ do có những chuyện buồn nên tớ cần có thứ gì đó níu kéo lại chút niềm vui cả tớ nên tớ dùng những thứ có màu tươi hồng thôi.
Với tớ bây giờ cuộc sống chẳng có màu hồng. Tớ làm sao chịu được khi ngày nào cũng gặp cậu, ngày nào cũng nhìn thấy cậu nhưng chẳng làm được gì! Tớ khao khát những ngày xưa. Cái ngày mà cậu có thể thoải mái nhìn thẳng vào tớ mĩm cười, cái ngày mà cậu đưa tớ đến trường, cái ngày mà … Xa rồi cậu nhỉ? Giờ đây tớ chỉ có thể đắm mình trong kí ức và giấc mơ thôi. Những ngày tháng tuyệt vời đã qua…
            Trưa nay, cơn mưa ngang qua. Không khí nồng và oi bức. Mùi đất bốc lên làm mọi người khó chịu. Cơn mưa chỉ thoáng qua thôi, những hạt mưa đủ thấm đất rồi tạnh ngay sau đấy. Tớ bỗng suy nghĩ một điều, phải chăng tình cảm tớ giành cho cậu lại làm cho cậu khó chịu như cơn mưa ngang qua này hay sao?
            Mưa nắng hanh nồng…


            

Thứ Tư, 26 tháng 3, 2014

Dễ thương lắm cơ!

Hồng hồng!!! Đáng yêu và ôi chu choa ui thật là thích làm sao luôn ấy... <3 <3 <3

 ▽`* ▽`* ▽`* ▽`* ▽`*




Sắc màu cuộc sống

Cuộc sống đầy những khía cạnh sắc màu và những mãng sáng tối luôn tồn tại cùng nhau. Sao ta cứ chọn cho mình những nỗi buồn? Hạnh phúc luôn đến từ những điề nhỏ nhất. Hãy yêu thương và rồi bạn sẽ được yêu thương thôi! Love you...
Link ảnh :           <(*^_^*)>               ( ̄▿ ̄)    (^ω^)      

Hạnh phúc thật gần

Album này mình tải về trong những "ngày biết mĩm cười". Hì! Đôi khi ta cần phải học cách mĩm cười dù lòng mình buồn biết là bao nhiêu! Hãy tự làm mình vui vì khi mình buồn thì cũng chẳng ai biết đâu mà quan tâm đến bạn!!! Cuộc sống đôi khi nó bạc thế đấy...

Kẻ sám hối muộn màng

(Tác giả ảnh: Tuyệt đỉnh sinh vật)
---o0o----
Kí ức có thể nhòa nhưng không thể xóa
Lổi lầm xưa anh chưa quên hết bao giờ
Có thể cười dối lừa cho nhân thế
Khóc một mình ôm trọn một nổi đau.

Anh voặn lòng khi đứng trước nhau
Vết thương củ vẹn nguyên chưa lành lại
Một lần lầm lở em ra đi mãi mãi
Anh giả vờ không đau khổ để em đi.

Và anh biết ta vĩnh viễn biệt li
Ngày yêu ấy giờ gọi là kí ức
Bởi hôm nay anh phải nhìn vào đời thực
Em đi rồi vì đã mất niềm tin

Bao giờ em mới hết yêu anh

-----o0o-----
Đừng chờ em lặng lẽ ở trong đêm
Bóng anh gầy bên cột đèn khuya hiu hắt
Khói thuốc bay mang bóng hình cô độc
Em chạnh lòng thấy có lổi cùng anh

Đừng gọi hay nhắn tin cho em nữa
Để em khỏi đánh lừa anh đã yêu em
Hãy để em một mình trong đơn độc
Nước mắt nghẹn ngào lặng lẽ yêu anh

Đừng thầm thì nói với em mỗi khi trời lạnh giá
Em vui mừng nhưng chẳng ấm áp được lâu
Đừng nắm tay em mỗi khi em ngã
Em sẽ thấy yếu mềm phải dựa dẫm vào anh

Nếu một ngày anh hỏi em là ai


----o0o----
Nếu một ngày anh bỗng hỏi em là ai?!
Gió sẽ vương nụ cười em trong nước mắt
Em sẽ nói với anh một câu trả lời rất “thật”
Em là người xa lạ không quen biết anh

Những tháng năm giấc mơ giờ đành cất
Còn lại gì trong anh một vệt nhòa kí ức
Gió sẽ cuốn tình yêu xưa bay mất
Anh chẳng thể nào nhớ nổi tên em

Em cô đơn trong góc quán buồn
Capuchiano chiều nay nghe mằn mặn
Tách cà phê chỉ còn vị đắng
Trái tim nào lạc mất những yêu thương

Thứ Ba, 25 tháng 3, 2014

Tan Biến Theo Mưa

(Tác giả ảnh: Tuyệt Định Sinh Vật)
-----o0o-----
Chẳng phải một tình yêu cao thượng
Đứng nhìn em hạnh phúc sẽ mĩm cuòi
Đơn giản chỉ là trên con đường em bước
Đã có người sánh bước cùng em

Tôi thấy em trong cơn mưa lặng lẽ
Bờ vai run nhỏ bé vô cùng
Tôi không biết không biết em đang khóc
Mưa lạnh lùng làm vai em khẽ run

Tôi không nghe không nghe thấy em khóc
Tiếng mưa nhạt nhòa nhức nhối bên tay
Tôi không thấy không thấy em đang khóc
Chỉ thấy được rằng mắt em đỏ vì mưa rơi

Đâu Phải Là Cổ Tích

(Tác giả ảnh: Tuyệt Đỉnh Sinh Vật)
------o0o------
Những ước mơ những ngọt ngào cổ tích
Em quên rồi theo năm tháng dần trôi
Thời gian đi qua ai còn nhớ nổi
Ước mơ trên cánh diều tung cánh bay đi
Em nhớ không cái ngày xưa bé tí
Ta nắm tay nhau bước trên con đường đê
Hái hoa bắt bướm quên cả lối đi về
Bị phạt đòn, anh lãnh cả giùm em
Cây ổi sau nhà đầy những chú bướm đêm
Em ngồi bên anh níu lấy đôi tay gầy
Anh bị đánh nhưng mà đâu có khóc
Em cứ thút thít hoài đau xót thay cả anh
Đòn roi ngày ấy giờ cũng đã lành
Sao anh không thấy cô hàng xóm đâu nữa
Căn nhà ấy sáng, không còn bếp lửa
Chẳng khói bếp nào sao mắt vẫn thấy cay
Anh vẫn nhớ mùa bảo của năm ấy

Chờ Một Người Không Đến

(Tác giả ảnh: Tuyệt Đỉnh Sinh Vật)
-----o0o-----
Một số người thương hại nói với em
Phải chi anh chưa từng xuất hiện
Thì tim em đây chẳng phải đau đớn nhiều
Nhưng em hiểu vì đó là tình yêu
Làm sao có chuyện “phải chi” anh nhỉ?!
Trên con đường mình cứ bước đi
Ta đâu biết có người đứng đợi
Có một người thuộc về của riêng ta
Em đã đi và cũng gặp người đó
Nhưng anh à sao chỉ đi ngang đời em
Anh đã đến, mỉm cười “chào cô bé”
Khoảnh khắc ấy nghẹn lời, nụ cười ấy đẹp như mơ
À, em cũng ước đó chỉ là giấc mơ
Để nơi ấy có xảy ra gì đi nữa

Ngày Ta Muốn Đi Khỏi Địa Cầu

(Tác giả ảnh: ShiShi Nguyễn)
-----o0o-----
 Ta muốn ra đi khỏi địa cầu
Xa cái cười, tránh ánh mắt thế gian
Xa tình yêu đã một thời nồng cháy
Giờ cạn rồi những phút yêu thương.


Ta muốn lãng quên những con đường
Từng bước chân đã đi qua lối đó
Vòng bánh xe, lăn trong chiều ngược gió
Giờ thật nặng nề. Ôi những bước chân.

Ta rất nhớ và cũng rất cần
Một vòng tay ấm trong đêm dài lạnh giá
Nhưng ta chẳng cần ai thương hại cả
Đã quá đau rồi những vết cắt vào tim.

Ta muốn trốn đi và hy vọng có người tìm
Bởi sợ mình sẽ bị lãng quên trong trái đất
Trái đất rộng sao lòng người quá chật
Chẳng thể nhớ một người ta đã từng thương.

Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2014

Thời gian trôi!!!

Tớ có một niềm yêu thích khong hề nhỏ với những chiếc đồng hồ. Thời gian trôi, rồi mọi thứ cũng sẽ qua.Mọi chuyện sẽ mang tên kĩ niệm, ký ức. Ký ức có thể buồn hoặc vui nhưng rồi cũng phải nhòa theo năm tháng.Nhưng thời gian không làm ta quên đi nó, chỉ là trí nhớ của ta dần dần lãng quên nó mà thôi.... Bởi thế thời gian không có lỗi khi bạn quên một chuyện gì đó.Mọi thứ là do mình mà thôi. Ta chưa từng quên thì sẽ không có thứ mang tên là nhớ, nó vẫn tồn tại trong tâm tưởng mà thôi.......