Điện thoại lâu rồi không một tin nhắn không một cuộc gọi
Nó nằm đâu đó trong mớ đồ hỗn độn
Như những rắc rối đang ngày càng lớn
Nên im lìm không giải thích hỏi han.
Thật,em không cần
Anh không nhắn thì em không đọc nữa
Có gì đâu mà cần bào chữa
Em không phải người yếu đuối đâu anh.
Những lời yêu đó anh hãy để dành
Cho người sau này anh thích nhé
Em không còn là cô gái trẻ
Nên dễ mệt người với trót lưỡi đầu môi.
Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014
Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2014
NGÀY NÀO ĐÓ
NGÀY NÀO ĐÓ
Ngày nào đó em không còn biết đau
Dù chúng mình vĩnh viễn xa nhau
Dù một mình chân em lạc bước trong thành phố nhỏ
Cũng không buồn, cũng chẳng thấy bơ vơ.
Ngày nào đó gạt qua những đổ vỡ
Em nghe nắng gọi đùa trên con phố
E ấp nụ cười những đoá hoa mắc cở
Mộng phù du ngày nào đã tan theo nắng hôm qua.
Ngày nào đó kí ức đã hoá nhạt nhoà
Em sẽ không còn nhớ cái vỗ má đầy âu yếm
Em sẽ thôi giật mình giữa đêm tối và tìm
Cái níu tay nào rớt lại quanh đây.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
