-----0o0-----
Con sinh ra vào ngày biển nổi bão
Sóng oằn mình đem những con tàu đi xa
Làng quê ấy vốn thanh bình yên ả
Nay lại nhiều lời than khóc. Lao đao...
Con sinh ra vào ngày biển nổi bão
Biển thè những chiếc lưỡi sóng đen ngòm
Đưa ba con vào lòng đại dương sâu thẳm
Để những tiếng đầu đời con chẳng thể gọi "ba ơi!"
Ba yêu biển, yêu những con tàu ra khơi
Yêu gia đình, yêu những con người đang đợi
Yêu đứa con ba chưa bao giờ và không bao giờ thấy mặt
Yêu cát vàng yêu biển đảo quê hương.
Con sẽ yêu màu biển rất thân thương
Ở nơi đó ba con nẳm yên nghĩ
Gửi theo sóng muôn vạn tiếng thầm thì
Ba vẫn ở đây bên đời mẹ và con.
Con gửi vào biển theo muôn trùng vạn lối
Nhờ sóng mang đến tận một nơi nào xa xôi
Những yêu thương cả trăm ngàn nhung nhớ
Cả những tiếng "ba ơi!" con đã để dành...
-------MonKa Nguyễn------

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét