(Tác giả ành: ShiShi Nguyễn)
Thế giới của em chỉ còn một nhúm thôi
Nhìn những cái cười cũng thấy chướng mắt khôn nguôi
Thấy như mình già đi mấy chục tuổi
Nằm cũng buồn, ngồi cũng thấy cô đơn.
Người ta có khóc trước mặt mình cũng không thấy đau hơn
Không cảm không thương không còn cần bàn tay ấy
Tim dường như không đau, vì không còn ái nái
Giờ dù lướt qua người cũng chẳng cần nhìn thấy nhau.
Tiếng chặc lưỡi, những cái lắc đầu
Người ta có thể đang cười hoặc là thương hại em đó
Không sao cả, một mình em vẫn có thể tự lo
Bởi dầu gì cuộc đời này chẳng có ai cho không ai .
Em không chờ hay ôm một niềm hy vọng nào trở lại
Quá đủ rồi, nực cười cho bản thân mình từng ngu ngốc
Úp mặt vào lòng bàn tay và bưng mặt khóc
Không thể để ai thấy giọt nước mắt nào rơi.
Em như phiến băng đang rơi, và rồi vỡ một mình trong đơn côi
Sớm hay muộn rồi mình cũng sẽ tan mất
Em cố lừa mình rằng mọi điều hôm qua đã từng là chân thật
Nhưng rồi mọi thứ vẫn nhạt nhoà, thế giới này chỉ còn lại một nhúm thôi
Có ai đó cho em bình yên một lần dù một lần. Rơi...
----MonKa Nguyễn----

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét