Những yêu thương giận hờn trong phút chốc
Kí ức ùa về làm em bật khóc
Cắn môi thật chặt để ngăn mình bật ra tiếng nấc
Vai run khẽ khàng, chẳng ai vỗ bảo" Mọi chuyện sẽ ổn thôi em."
Nắng lên rồi em hãy nhìn xem
Bầu trời đỏ phía mặt trời rực cháy
Em hãy rộng lượng và cho phép mình được thấy
Những vui cười hạnh phúc ở tương lai.
Ai cũng có những ngày mai
Và tự mình lựa chon sống vui tươi
Dầu cho em có khóc thì thế giới vẫn đang cười
Không ai có thể mãi đau buồn cho kí ức
Mơ một giấc mơ rồi cũng phải thức
Đứng dậy vươn vai và nhìn vào hiện thực
Em đang ở đâu? Vẫn chở về với vạch mức
Biển có rộng sông có sâu
Em vẫn có thể một mình chống chọi mà cô gái
Hãy cho thế giới được thấy
Em kiên cường thế nào dù chẳng ai ở bên
Không nhất thiết bảo mình phải cố lên
Mệt mỏi lắm khi áp đặt điều gì đó
Em hãy làm bằng những gì mình có
Và biết hài lòng với những thứ trong tay.
Đứng lên đi nào cô gái, em có hay
Gió ngoài kia đang thổi xào xạc
Những cánh bồ công anh đang hát
Ngày mới bắt đầu,hãy đứng lên đi.
====MonKa Nguyễn====

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét