NGÀY NÀO ĐÓ
Ngày nào đó em không còn biết đau
Dù chúng mình vĩnh viễn xa nhau
Dù một mình chân em lạc bước trong thành phố nhỏ
Cũng không buồn, cũng chẳng thấy bơ vơ.
Ngày nào đó gạt qua những đổ vỡ
Em nghe nắng gọi đùa trên con phố
E ấp nụ cười những đoá hoa mắc cở
Mộng phù du ngày nào đã tan theo nắng hôm qua.
Ngày nào đó kí ức đã hoá nhạt nhoà
Em sẽ không còn nhớ cái vỗ má đầy âu yếm
Em sẽ thôi giật mình giữa đêm tối và tìm
Cái níu tay nào rớt lại quanh đây.
Ngày nào đó em không còn thức dậy
Cũng không thấy mình hối tiếc chuyện tương lai
Những giấc mơ thì thôi hãy khép lại
Em biết mình sẽ thức giấc ở nơi xa.
Ngày nào đó em có thể thức dậy mà
Má không còn vương những giọt lệ trong mơ
Vươn vai một cái và hít thở
Môi mĩm cười bước xuống phố tung tăng.
Ngày nào đó em chẳng còn cần
Ai qua đón đi loanh quanh ngày chủ nhật
Em học làm đồ handmade, dreamcather tất bật
Không rãnh nhớ rằng giấc mơ nào đã mãi mất đi.
Ngày nào đó em còn lại gì
Phía sau tình yêu là đánh mất linh hồn và trái tim
Em ở đâu? Em quanh quẩn đi tìm
Ngày nào đó em sẽ tìm ra em thôi.
Ưm, một ngày nào đó.
----MonKa Nguyễn----

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét