Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2014

Tự kỷ

Tự Kỷ
---o0o---
Nằm ườn dài trên giường và làm bạn với máy tính
Những ngày tháng này bắt đầu từ lúc nào không hay biết
Cứ cắm cúi vào và viết
Cuốc sống bao ngày chỉ máy tính và thơ.

Cố cuộn mình và tránh đi những muộn phiền âu lo
Những quan tâm rồi cũng tổn thương nhau trong phút chốc
Sợ khi mình đau và khóc
Người ta chỉ cười mà không lau nước mắt giùm đi.

Cuộc sống này nhiều lúc lắm khi
Mọi muộn phiền đau thương đều do mình chuốc lấy 
Tự bản thân lâm vào những bùn lầy
Rồi đổ thừa cho định mệnh oái oăm.

Thôi đủ rồi! Tất cả hãy lặng căm
Đừng cố ngụy biện cho bản thân mình nữa
Thật ra có muôn vàn chọn lựa
Chỉ là mình cố chấp chọn nỗi đau.


Ta quá sợ rồi những thứ gọi là "có nhau"
Nó mơ hồ như tương lai xa tít tắp
Và chỉ dành cho những con người bất chấp
Ta chấp nhận thua người một cuộc chiến trái tim.

Ta lặng yên ngồi nhìn những những cánh chim
Và ước mình được bay cao thế
Tránh xa cuộc đời, xa nhiễu sự trần thế
Bay lên trời cùng mây, gió, mưa.

Hạnh phúc, ai có biết đến hay chưa?
Đối với ta nó chỉ là một từ xa xỉ
Đến nhẹ nhàng rồi tàn nhẫn bước đi
Ta quá sợ những cú sock bất ngờ như thế.

Ôm máy tính và lại nằm ngủ mê
Những câu thơ bay lên vùn vụt
Những khát khao, ước mơ cháy bùng lên một lúc
Rồi hiện thực khốc tàn đánh phá cơn mơ.

Ta lại nằm dài với máy tính và thơ
Cuộc sống thế đôi khi là quá đủ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét