Tác giả : Tiểu Thơ
Có khi nào
Em chỉ cần sống cho mình, không phải biết đến sắc mặt của người dưng
Em chỉ cần nói những điều lòng nghĩ suy không cần xét xem rằng, ai thấy tổn thương hay cười chê, mai mỉa
Em chỉ cần làm những điều mình thích và cảm thấy nó giá trị, ý nghĩa
Để đôi mắt thôi buồn...
Có khi nào
Em thôi cứng cáp đối diện với mưa tuôn
Em thôi rụt mình vào , chẳng cần bờ vai chở che khi ngày đã tàn,đêm thì lạnh giá
Em thôi khép cửa trái tim mình, xua đuổi đi những bàn tay chìa ra nơi chân trời xa lạ
Em thôi hờ hững với yêu thương
Quên quá khứ vùi màu...
Có khi nào
Em ngừng hoài niệm những nỗi đau
Em ngừng ngờ nghệch cắt dần cắt mòn mái tóc hẹn thề mẹ trao người con gái
Tóc ngắn à, đừng tự làm thương chính mình nữa
xòe bàn tay phải đan chặt vào lòng bàn tay trái
cô đơn - cũng đâu phải điều gì u uất quá khó khăn?
Có khi nào
Em cứ khóc thật to cho vơi hết những nhố nhăn
Em cứ nốc vài chén rượu thật say rồi chửi cả đời như Chí Phèo đã từng làm ngày trước
Nhưng nhớ đừng bao giờ rạch mặt mình đi,chỉ vì lạc lõng đơn côi trong tình người nhiều vết xước
Không đáng đâu em à...
Có khi nào
Những cô gái như em thoát khỏi kiếp bôn ba .
Em chỉ cần sống cho mình, không phải biết đến sắc mặt của người dưng
Em chỉ cần nói những điều lòng nghĩ suy không cần xét xem rằng, ai thấy tổn thương hay cười chê, mai mỉa
Em chỉ cần làm những điều mình thích và cảm thấy nó giá trị, ý nghĩa
Để đôi mắt thôi buồn...
Có khi nào
Em thôi cứng cáp đối diện với mưa tuôn
Em thôi rụt mình vào , chẳng cần bờ vai chở che khi ngày đã tàn,đêm thì lạnh giá
Em thôi khép cửa trái tim mình, xua đuổi đi những bàn tay chìa ra nơi chân trời xa lạ
Em thôi hờ hững với yêu thương
Quên quá khứ vùi màu...
Có khi nào
Em ngừng hoài niệm những nỗi đau
Em ngừng ngờ nghệch cắt dần cắt mòn mái tóc hẹn thề mẹ trao người con gái
Tóc ngắn à, đừng tự làm thương chính mình nữa
xòe bàn tay phải đan chặt vào lòng bàn tay trái
cô đơn - cũng đâu phải điều gì u uất quá khó khăn?
Có khi nào
Em cứ khóc thật to cho vơi hết những nhố nhăn
Em cứ nốc vài chén rượu thật say rồi chửi cả đời như Chí Phèo đã từng làm ngày trước
Nhưng nhớ đừng bao giờ rạch mặt mình đi,chỉ vì lạc lõng đơn côi trong tình người nhiều vết xước
Không đáng đâu em à...
Có khi nào
Những cô gái như em thoát khỏi kiếp bôn ba .

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét