Sáng nay,tớ
gồng mình thức dậy để đẩy mình ra khỏi cơn mơ “đáng sợ”. Ưm, nó không phải là
giấc mơ kinh dị gì hết chỉ là tớ mơ thấy cậu. Tớ sợ! Cậu biết không, cậu “ám
ảnh” tớ mất rồi. Chưa bao giờ tớ thấy thích một người lại tràn ngập những lo âu
phiền muộn như thế cả. Đã nhiều lần tớ mơ thấy cậu rồi. Tối hôm qua tớ mơ thấy
cậu nhắn tin cho tớ, nói chuyện với tớ như bình thường. Chỉ cần vậy thôi tớ cũng
vui rồi. Nhưng đó chỉ là những cơn mơ mà thôi. Hình như cậu khác rồi. Tớ chưa
bao giờ nghĩ rằng mình lại thích cậu nhiều như thế. Tớ ước phải chi tớ không có
tình cảm gì với cậu để gặp cậu tớ vẫn sẽ mĩm cười hạnh phúc chứ không phải cái
khoảng cách lạnh lùng xa lạ như bây giờ. . .
Hôm nay,
cậu vẫn không nói chuyện với tớ! Có cái gì đó hụt hẫng trong tim tớ quá nhiều.
Sao vậy? Tại sao chứ? Cậu cứ thích người ta đi, còn tớ vẫn sẽ thích cậu
thôi.Như vậy cũng được rồi. Nhưng dường như cậu đang xây bức tường vô hình giữa
tớ và cậu. Tâm trạng ngày nào cũng khó chịu và bực bối nên màn hình máy tính
của tớ cũng giống như thế luôn rồi.Mới đầu tớ vẫn để 1 màn hình đáng yêu và
thoải mái nhưng rồi tớ không thể nào chịu được khi tâm trạng mình tệ thế này mà
nó lại tươi cười như thể true ngươi như thế được. Tớ đổi sang hình 1 khu rừng
rậm, tối và không thấy đượng ra. Ừm, hiện giờ tớ đang như thế mà.Vậy mà nhỏ bạn
lại hỏi: “Dạo này cậu thích màu hồng hả? Bộ có chuyện gì vui đây nè!” Có sao?
Tớ chỉ vô tình dung những thứ có màu hồng thôi chứ làm sao mà tớ có chuyện gì
vui được cơ chứ. À mà có lẽ do có những chuyện buồn nên tớ cần có thứ gì đó níu
kéo lại chút niềm vui cả tớ nên tớ dùng những thứ có màu tươi hồng thôi.
Với tớ bây giờ cuộc sống chẳng có
màu hồng. Tớ làm sao chịu được khi ngày nào cũng gặp cậu, ngày nào cũng nhìn
thấy cậu nhưng chẳng làm được gì! Tớ khao khát những ngày xưa. Cái ngày mà cậu
có thể thoải mái nhìn thẳng vào tớ mĩm cười, cái ngày mà cậu đưa tớ đến trường,
cái ngày mà … Xa rồi cậu nhỉ? Giờ đây tớ chỉ có thể đắm mình trong kí ức và
giấc mơ thôi. Những ngày tháng tuyệt vời đã qua…
Trưa nay,
cơn mưa ngang qua. Không khí nồng và oi bức. Mùi đất bốc lên làm mọi người khó
chịu. Cơn mưa chỉ thoáng qua thôi, những hạt mưa đủ thấm đất rồi tạnh ngay sau đấy. Tớ bỗng suy nghĩ một điều, phải chăng tình cảm tớ giành cho cậu lại làm
cho cậu khó chịu như cơn mưa ngang qua này hay sao?
Mưa nắng hanh
nồng…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét