Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014

Tôi Bắt Đền


Tôi bắt đềnTác giả: Tắt Nắng

Hẹn hò nhau mà em chẳng nói
Tôi gần thêm em mỗi lần lại xa
Ơ hay nhỉ chuyện gì đã xảy ra
Em ghét cả trời mà trời đâu mang tội

Ra là... em giận dỗi
Thì tôi... lại dỗ dành
Nhẹ nhàng hơn, nhẫn nại
Thương...đừng có giận anh

Em này, mây rất xanh
Nắng vàng và gió ngọt
Tôi rối hết gan ruột
Tôi làm trò trẻ con

Em chẳng bớt giận hơn
Ôi em hay cục đá
Ôi giận chi lâu quá
Sắp hết buổi hẹn rồi



Còn chưa kịp cầm tay
Còn chưa hôn nhau nữa
Khoảng trống kia ở giữa
Em chẳng cho tôi qua

Tôi ngồi rất rất lo
Vì sao em giận buồn so thế này
Chuyện gì nói để tôi hay
Lẽ nào hai đứa... thế này... vậy thôi

Em ngồi yên tôi đành cũng ngồi yên
Trên cành tôi đếm số chim
Một hai ba bốn, lại ba rồi mười
Ngoảnh mặt đi em cố nín cười
Bấy giờ tôi hỏi: giận anh điều gì
Ấy thì em nói rằng không
"Anh đi mà hỏi má hồng hôm qua"
A, ra thế thì ra
"Má hồng cô ấy chỉ là bạn thân
Hôm qua anh tới ngồi gần
Hẹn rằng cô ấy cuối tuần cùng đi
Cùng đi mua cái chi chi
Mua về mang tặng cô ni đây này"

Môi em giòn tôi cứ còn say
Ghen vừa cho ngọt cho ngây
Lần sau em chớ giận lâu quá
Bây giờ em phải hôn đền ngay

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét